[Tiếng Việt ở dưới]
“It’s always been my biggest fear to not be heard. I’m from Vietnam and when I was 10, we moved to Hanoi. I felt ignored by people from the big city because I was a ‘village girl’ who came from the countryside. I didn’t have that ‘city vibe’. Years later, I came to Japan to study at a university and once again, I felt I wasn’t being heard. Granted I couldn’t express my thoughts clearly in Japanese. Many Japanese people acknowledge that they understood what you said, but you know they really didn’t and they’re just being polite about it. So I felt like my thoughts and ideas remained inside of me. That’s when I really worked hard to learn Japanese. Just like how I adapted to Hanoi lifestyle, I tried to see where Japanese people are coming from and listen to their stories as well. It’s challenging to adapt to a new culture. But it’s possible if you really want to do so.

“Now I am working on my undergraduate thesis. I’m trying to give Vietnamese trainees here in Japan the chance to be heard. They come from various backgrounds with different stories. They are stereotyped to be low-skilled workers who have no choice but to endure their employers’ exploitation. Although I wonder if all their experiences have been that terrible. Through a research project, I hope to empower them and give them a voice so their stories, their struggles will be heard. I hope my findings will help them get to know new ways to enjoy their lives Japan.”

Em luôn sợ cảm giác không được lắng nghe, không có tiếng nói trong xã hội. Năm 10 tuổi, em chuyển lên Hà Nội sinh sống cùng gia đình. Đó là lần đầu tiên em bị phân biệt đối xử vì là “gái quê” và mang giọng nói ngọng đặc trưng của đất than Quảng Ninh. Khi ấy, em có nói gì cũng không được người khác để tâm tới. Thời điểm đặt chân đến du học trong chương trình đại học bằng tiếng Anh tại Nhật, em chỉ biết tiếng Anh và không thể giao tiếp được gì bằng tiếng Nhật. Một lần nữa, em lại cảm thấy mình mất đi tiếng nói. Tuy người Nhật, bởi bản tính thân thiện, thường cố nói họ hiểu em nói gì, nhưng từ những cái lắc đầu, những lời thầm thì sau lưng, em hiểu họ không biết em muốn diễn đạt điều gì cho trọn vẹn. Nhiều điều em muốn sẻ chia, đều bị giấu kín trong lòng vì không thể bày tỏ cho đúng. Nhưng giống như em đã cố gắng để hoà nhập với cuộc sống Hà Nội khi em còn nhỏ, em cố gắng học tiếng Nhật để thực sự khiến bản thân được lắng nghe. Và từ đó, không chỉ bản thân em có tiếng nói, mà em còn hiểu được rõ hơn những câu chuyện, những vất vả mà người Nhật họ trải qua. Thực sự rất khó để hoà nhập hay hiểu một nền văn hoá nào đó, nhưng mọi thứ đều có thể khi bạn muốn thực hiện nó.

Giờ em đang cố gắng lắng nghe tiếng nói của các anh chị thực tập sinh người Việt tại Nhật thông qua khoá luận tốt nghiệp của mình. Em đi thật nhiều để được nghe nhiều câu chuyện của các anh chị thực tập sinh. Các anh chị đôi khi bị nhìn bằng con mắt không được tích cực, nhưng đến từ nhiều vùng miền khác nhau, với nhiều trải nghiệm đa dạng, câu chuyện của các anh chị đều rất đáng quý, rất đáng được lắng nghe. Mỗi lần được lắng nghe anh chị kể chuyện, em lại thấy hạnh phúc và hiểu thêm rất nhiều điều mà không báo đài nào kể được. Mong rằng những phát hiện của em trong nghiên cứu này sẽ phần nào giúp đưa ra những cách thức tốt nhất để trải nghiệm của các anh chị thực tập sinh được tốt và tích cực hơn nữa trong tương lai.”

Published by

tokyointerlopers

Finding diversity and inclusion. Breaking down barriers one post at a time. Stories and snapshots of foreigners making their way in Japan.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s